Ý NGHĨA CỦA NGÓN TAY CHỈ MẶT TRĂNG
Myrko Thum - Chuyển Ngữ: Nguyễn Văn Tiến
Source-Nguồn: www.awakeblogger.com
(The Meaning Of The Finger Pointing To The Moon - Myrko Thum)
Sư Cô Wu
Jincang hỏi Lục Tổ Huệ Năng (Huineng), "Con đã nghiên cứu Kinh
Đại Bát Niết Bàn trong nhiều năm, tuy nhiên, có nhiều lãnh vực con
vẫn chưa hiểu hoàn toàn. Xin Thầy hãy soi sáng cho con."
Lục Tổ trả
lời, "Thầy không biết đọc chữ. Con hãy đọc bài kinh đó cho Thầy
nghe, và nếu may mắn, Thầy có thể giải thích ý nghĩa bài
kinh cho con hiểu."
Sư cô trả
lời, "Thầy còn không biết đánh vần, thế thì, Thầy làm sao hiểu được ý
nghĩa của bài kinh?"
"Sự thật
không liên hệ gì đến các từ ngữ. Sự thật giống như là mặt
trăng chiếu sáng trên bầu trời. Trong trường hợp nầy, các từ
ngữ được xem như là ngón tay. Ngón tay có thể chỉ vào vị trí của mặt
trăng. Tuy nhiên, ngón tay không phải là mặt trăng. Khi con muốn nhìn
thấy mặt trăng, con cần phải nhìn xa hơn là ngón tay, có
đúng không?"
Điểm quan
trọng ở đây là mặt trăng, không phải là ngón-tay chỉ-mặt-trăng. Ở
mức độ sâu sắc hơn, điều nầy có nghĩa gì? Trong cuộc sống hàng ngày, chúng
ta áp dụng điều nầy như thế nào? Để có ích lợi, chúng ta nên
hiểu điều nầy có ý nghĩa như thế nào?
KHÔNG-CÓ
Ý-NGHĨA GÌ CẢ KHI CHÚNG TA GIẢI THÍCH VỀ NGÓN-TAY:
... Eckhart
Tolle nói rằng, chúng ta có khuynh hướng giải thích về các
ngón-tay, mà chúng ta không tự nhận-biết. Khi chúng ta thảo-luận
về một điều gì đó, trong một buổi tranh-luận về triết-lý, dù cho điều nầy tốt
hoặc là không-tốt cho chúng ta, (nên nhớ rằng) chúng ta đang
thảo-luận về sự hợp-lý của các mô-hình và các khái-niệm. Tuy nhiên, chúng
ta cũng có thể đi trực-tiếp đến nơi đó, để sống và có kinh-nghiệm
qua các cảm-nhận trực-tiếp.
Trong sự hiểu-biết về tâm-linh, điều nầy cũng như thế.
Tâm-linh là
sự hiểu-biết qua kinh-nghiệm, và đây chính là sự thật. Vì vậy, theo ý
nghĩa đó, bài viết nầy là ngón-tay chỉ mặt-trăng (chứ không phải là mặt
trăng). Mục đích của từ ngữ là chỉ về phía mặt trăng.
Do đó, khi chúng ta đang ngồi chỉ-tay, hoặc là thảo-luận về các
ngón-tay, chúng ta không-có cảm-nhận. Kinh-nghiệm về một điều-gì có nghĩa
là kết-nối với điều-nầy, cảm-nhận với điều-nầy, mà chúng ta không cần
đặt-tên, và không cần dán nhãn-hiệu.
Sự lặp đi lặp
lại rất nhiều lần trong tôn-giáo và triết-học chính là sự thảo-luận gay
gắt về các ngón-tay (chứ không phải là mặt-trăng). Khi thảo-luận về một
ngón-tay, thì ngón-tay có phải là sự-thật không? Có phải chỉ có một ngón-tay
duy-nhất, là có thể chỉ đúng vị-trí mặt trăng không? Khi chúng
ta đại-diện cho một điều-gì đó khác nhau, mà đó lại là các ngón-tay của chúng
ta, thì điều dễ hiểu là chúng ta dễ dàng không đồng-ý về
các ngón-tay của người khác.
NƠI-CHỐN MÀ CHÚNG
TA ĐI ĐẾN KHÔNG-PHẢI LÀ CÁI BẢN-ĐỒ:
Tương-tự như
ngón-tay chỉ mặt-trăng, bản-đồ không phải là nơi-chốn chúng ta đi
đến. Bản-đồ là khái-niệm chúng ta có trong tâm về một điều gì đó. Đây
có thể là một niềm tin, là một hình ảnh, hoặc là một bản-mẫu lặp-lại
của ý-nghĩ. Chúng ta xử-dụng bản đồ nầy để đi tìm nơi chốn chúng
ta đi đến. Nếu bản đồ chính xác, chúng ta tìm được địa chỉ. Nếu
bản đồ sai-lệch đi một chút, chúng ta phải thay đổi bản đồ theo sự hiểu
biết nầy, rồi sửa chữa bản đồ lại cho chính xác. Nếu bản đồ
hoàn-toàn không chính-xác (hoặc là chúng ta dọn nhà qua một thành phố
khác), chúng ta phải thay thế hoàn-toàn tấm bản đồ nầy. Chuyện thay
đổi bản đồ là chuyện thông thường vẫn xảy ra.
Hình-ảnh
bản-thân chúng ta, hoặc còn gọi là cái-tôi của chúng ta, cũng là một
loại bản-đồ (nói theo một cách khác). Đấy là tất cả mọi thứ mà chúng ta lưu
giữ về bản thân mình. Đấy là bản đồ của chúng ta, và chúng
ta hành-động theo cái bản đồ nầy. Chúng ta muốn cải-thiện
hình-ảnh bản-thân chúng ta, thì chúng ta dùng khả-năng trí-tuệ
của chúng ta để làm điều nầy: khi chúng ta có những
ước-muốn, thì chúng ta đặt mục-tiêu, rồi chúng ta làm việc
để đạt tới các mục-tiêu nầy. Bản đồ nầy còn gọi là cái-tôi của chúng ta,
là một bản đồ rất hữu-ích mà chúng ta tự tạo ra không ngừng-nghỉ. Tuy
nhiên, điều quan trọng mà chúng ta nên nhớ: rằng đây chỉ là cái bản
đồ.
Chúng ta có
bản đồ là một điều tốt, miễn là chúng ta biết đó chỉ là cái bản
đồ mà thôi.
Điều nầy có nghĩa là:
1. Bản đồ thì
có thể thay đổi: có nghĩa là các khái-niệm về bản-thân (thí dụ như
cái-tôi, thí dụ như chúng ta nghĩ chúng ta là ai)
có thể thay-đổi, và các điều nầy là căn-bản cho sự phát-triển về bản-thân. Sự
thay đổi trên bản đồ nầy bao gồm các sự suy-nghĩ, các niềm tin,
và các hành-động của chúng ta: có nghĩa là thế-giới-quan, và hình-ảnh
bản-thân của chúng ta.
2. Nơi chốn
mà chúng ta đi đến không phải là cái bản đồ: chúng ta không
phải là cái-tôi. Chúng ta không phải là hình-ảnh bản-thân, nói một cách
khác: chúng ta không phải là những gì chúng ta nghĩ
chúng-ta là-như-thế; hiểu theo nghĩa đen, các ý-nghĩ (và các khái-niệm
khác) là cái bản đồ, chứ không phải là nơi chốn chúng ta đi đến.
Bước quan
trọng để Đánh Thức Tâm-Linh là chúng ta cần buông bỏ bản-đồ,
và thực-tập sự hiểu-biết mọi vật mà không cần dùng tới
bản-đồ.
Tuy nhiên,
(đối với tôi) điều nầy không-có nghĩa là lúc-nào chúng ta cũng
buông-bỏ bản-đồ. Tôi cần có bản-đồ để sinh-hoạt trong cuộc-sống, và cũng để
liên-lạc với mọi người. Vì thế, tôi tạo ra bản đồ, để xử-dụng trong mọi
hoàn-cảnh thích-hợp, và tôi xử-dụng theo một phương cách tốt đẹp nhất
(mà tôi có thể làm được). Tuy nhiên, có một sự khác biệt ở đây: tôi biết
rằng nơi tôi đến không phải là cái bản đồ. Cũng như thế, tôi biết rằng hình-ảnh
bản-thân tôi chỉ là hình-ảnh bản-thân, chứ không phải là tôi.
Chúng ta có
thể vượt qua mọi giới-hạn của cái-tôi, tuy nhiên, chúng ta vẫn
còn xử-dụng cái-tôi như là một con-người, khi chúng ta biết rằng Con
Người gồm có hai mặt, một mặt là Tâm-Mỗi-Ngày, và một mặt là
Chân-Tâm: mời quý vị xem thêm bài viết của tôi về Sức-Mạnh Bản-Thân so-sánh với
Sức-Mạnh Hiện-Tại.
MỘT CÂU
CHUYỆN VỀ THIỀN (TRÊN TRANG MẠNG CÓ TÊN LÀ 'NGÓN TAY CHỈ MẶT
TRĂNG')
"Khi
Thiền-Sư Nan-chuan nhìn thấy học trò của mình là Ma-tsu siêng năng thực-tập thiền
định nhiều tiếng đồng hồ mỗi ngày, thiền-sư nhìn thấy một nỗ-lực và một
nguyện-vọng chắc-chắn trong thói-quen của nhà sư trẻ nầy, cho nên
thiền-sư đã lẻn ra phía sau của Ma-tsu, rồi hỏi rằng: "Con đang làm gì
vậy?", Ma-tsu trả lời đầy tự hào, "Con đang cố gắng để trở
thành một vị Phật". Sau đó, Thiền-Sư Nan-chuan nhặt lên một hòn
đá, và ông bắt đầu mài hòn đá trên một viên gạch dư, để trên sàn nhà của tu
viện. Nghe thấy tiếng mài đá, Ma-tsu hỏi, "Thầy đang làm gì vậy?"
Thiền-Sư Nan-chuan trả lời: "Thầy đang cố gắng để làm
một tấm gương." Và từ đó, Ma-tsu đã có sự tỉnh-thức.
Câu chuyện trên
muốn nói đến điều sau đây:
Tất cả mọi
vật chỉ-là-như-thế! Ma-tsu là Ma-tsu, viên gạch là viên gạch, và chúng
ta là chúng ta, chỉ-là-như-thế. Không có Phật bên ngoài sự-thật
căn-bản nầy, và cũng như không-có bất-kỳ nỗ-lực nào để đạt đến một
trạng-thái đặc-biệt của tâm, mà dẫn dắt chúng ta ra bên-ngoài sự-thật
nầy, đấy là những-gì tạo ra chúng ta là ai, và những-gì mà chúng
ta đã sẵn-có. Bằng cách chúng ta tiếp-cận trực-tiếp với sự-thật
..., bằng cách chúng ta trực-tiếp nhận ra bản-chất thật-sự
của chúng ta, mà luôn-luôn sẵn-có trong chúng ta trong từng
giây-phút, dù cho đó là lúc chúng ta ngồi bên trên hoặc là bên ngoài
tọa-cụ, dù cho đó là lúc chúng ta đang ngồi thiền hay không ngồi
thiền. Chúng ta chỉ cần thực-hành giống như là Dogen Zenji đã nói,
"chúng ta hãy nhìn lại chúng ta, bằng cách chúng ta đi lùi
lại một bước, rồi bật lên ngọn đèn tâm, để làm Chân Tâm của chúng
ta tỏa sáng."" - Stephan Bodian
The Meaning Of The Finger Pointing To The
Moon
Myrko Thum - Source-Nguồn: www.awakeblogger.com
Myrko Thum - Source-Nguồn: www.awakeblogger.com
The nun Wu Jincang asked the Sixth Patriach Huineng,
“I have studied the Mahaparinirvana sutra for many years, yet there are many
areas I do not quite understand. Please enlighten me.”
The patriach responded, “I am illiterate. Please read
out the characters to me and perhaps I will be able to explain the meaning.”
Said the nun, “You cannot even recognize the
characters. How are you able then to understand the meaning?”
“Truth has nothing to do with words. Truth can be
likened to the bright moon in the sky. Words, in this case, can be likened to a
finger. The finger can point to the moon’s location. However, the finger is not
the moon. To look at the moon, it is necessary to gaze beyond the finger,
right?”
The finger pointing to the moon is not the moon is the
essence here. But what does this mean on a deeper level? How does it relate to
todays everyday life? How can we understand the meaning in an useful manner?
The laughing Buddha Hotei is pointing to the moon, who
was a monk who lived during the Later Liang Dynasty (907–923 AD) of China.
Contentment and happiness being his defining attributes, Hotei has a cheerful
face and a big belly.
ANALYZING THE POINTER IS POINTLESS
… said Eckhart Tolle, yet we tend to analyze the
pointers without noticing it. If we are discussing about whether something is
good for us or not or especially if we come to a philosophical debate, we are
discussing the validity of models and concepts. We can also go out and
experience something directly.
It’s the same with spirituality.
Spirituality is all about experiencing and the truth
itself. So this post here is of course a finger pointing. The words are only
pointing. So as long as we are pointing and discussing about the different
pointers, we are not experiencing. The experience of something is the
connection with something, the feeling one with something, without labeling.
What happens in philosophy and in religion again and
again is the intense discussion about the pointers. How can it be that there is
a discussion about one thing that is true? It is one thing right? It can only
be because we represent something differently, which are different pointers.
Then it is easy to discuss and disagree about them.
THE MAP IS NOT THE TERRITORY
The map is not the territory is just another way to
point to the same thing. The map is the concept of what we have in the mind
about something. It’s a belief, an image or a thought-pattern. We use this map
in the same way as we use a city-map to find a location. If the map is correct,
we will find our location. If it is slightly incorrect, we have to correct it
by new knowledge, optimize it. If it is completely incorrect or we move to
another city, we have to replace the map altogether. What is happening is that
we changed the map. And this is happening all the time.
Another map is the self-image or we may call it the
ego. It is everything we saved about ourselves. It is the map of ourselves and
we act from it. We want to improve our self-image and we use our intellectual
abilities to do so: we get our desires and we set goals and work towards them.
The map called the ego is a very useful map that we constantly create
ourselves. But here is the important thing: it is still a map.
It’s nice to have a map, as long as you know it’s a
map
Which means:
1. The map can change: which means our self-concept
(the ego, who we think we are) can change and this is the basis of personal
development. This changing map includes our thoughts, beliefs and actions: the
whole world-view and the self-image.
2. The map is not the territory: I am not the ego, my
self-image. You are not your self-image, or in other words: You and I are not
who we think we are; think in the literally sense of the word: thoughts (and
all other concepts) are the map, not the territory.
The important step to Spiritual Awakening is
dropping the map and experiencing what is without the map.
But, (for me at least) this means not to remove the
map for all time. I need the map to function in the world and to relate to
everything. So I create maps and use maps in a very intense way, in the best
way possible. But there is one difference: I dis-identified the map from the
territory. So I know that my self-image is my self-image but not the self.
Ken Wilber called the process “Transcend and include”.
Or as Genpo Roshi put it: the reason we are able to transcent the ego but still
use it as a human being is that we know the Being side of the Human Being as
well as the Human Side: check my posting about Personal Power vs. The Power of
Now for more.
THIS IS A ZEN STORY I FOUND ON THE WEBSITE POINTING TO
THE MOON:
“When Zen Master Nan-chuan saw his student Ma-tsu
diligently practicing meditation hour after hour, he sensed a certain effort
and ambition in the young monk’s demeanor, so he sneaked up behind him and
asked, “What are you doing?” “I’m trying to become a Buddha,” Ma-tsu replied
proudly. Nan-chuan then picked up a stone and began rubbing it against a spare
tile from the monastery floor. Hearing the sound, Ma-tsu asked, “What are you
doing?” Said Nan-chuan: “I’m trying to make a mirror.” Ma-tsu had an awakening.
And it goes on:
Everything is just as it is! Ma-tsu is Ma-tsu, the
tile is the tile, and you are you, just as you are. There’s no Buddha apart
from this fundamental truth, and any attempt to achieve some special state of
mind just leads you away from who and what you already are. In the direct
approach to truth …, the direct recognition of your true nature is available in
every instant, on or off the cushion, whether you meditate or not. You merely
need to “take the backward step that turns your light inward to illuminate the
Self,” as Dogen Zenji said.” – Stephan Bodian
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét